Embody by P.K., trans. Kaitlin Rees

“Embody” first appeared in bilingual magazine AJAR issue 2, which is self-published in Hanoi. A few changes have been made from the original publication.

 

Hóa thân

Hắn mắc phải một chứng bệnh kì lạ. Cứ vài tháng nửa năm bệnh lại phát một lần. Bất kể thời tiết. Bất kể thủy thổ. Lúc phát bệnh thường vào khoảng chiều tối, người hắn bắt đầu hâm hẩm sốt, mắt mờ, đầu nhức, tứ chi uể oải. Đến giữa đêm thì toàn thân từ nóng chuyển sang lạnh. Hắn đeo găng tay, mang vớ, mặc ba bốn lớp áo quần và leo lên giường trùm chăn kín mít. Cái lạnh tỏa ra từ xương cốt, não tủy, như thể có một nguồn hàn khí vô tận nào đó trong cơ thể đến hồi phát tiết. Chân tay trở nên lạnh ngắt. Hai hàm răng đánh cầm cập vào nhau. Người run lên bần bật. Hắn có cảm giác ngay cả máu của hắn cũng lạnh nốt. Cái lạnh chạy ngược chạy xuôi, từ chân lên đầu, từ đầu xuống chân, như muốn tìm một lối thoát. Hắn oằn người, miệng sùi cả bọt mép, nước mắt chảy giàn giụa… Hắn thấy hắn đang đối diện với chính hắn. Chính hắn là cơn lạnh đó – đang vùng vẫy, quẫy đạp dữ dội. Trong một chớp mắt, hình ảnh cái chết lướt qua đầu, nếu để cơn lạnh quái đản kia vọt ra ngoài, hắn sẽ chẳng còn tồn tại như trước nữa. Bằng mọi giá, bằng mọi cách phải kìm hãm nó. Hắn chống chọi, hắn muốn cắn lưỡi để cơn lạnh kia mãi mãi ở lại, nằm im cùng với hắn. Hắn nhớ đến Mẹ. Đối với hắn đó là người phụ nữ tảo tần nhất trong cõi sống này. Đó cũng là người thương hắn nhất, hơn cả N, hơn cả O, hơn cả P… Hắn mê man. Buông xuôi. Trong cơn mê hắn thấy cơn lạnh tỏa ra khắp các đầu ngón chân, đầu ngón tay, thân thể chỉ còn là cái xác nhộng trống rỗng. Rồi hắn bỗng thấy hai tay hóa thành hai cánh tơ mềm, bảy màu sặc sỡ… Hắn bay, bay cao dần, nhìn lại trái đất chỉ bằng hòn bi. Chung quanh hắn tối đen như sông hồ ban đêm, rồi hắn nhỏ dần, nhỏ dần, nhỏ đến nỗi xung quanh không còn gì có thể so sánh với hắn-con-bướm. Tại sao hắn lại mơ hóa bướm? Hắn bị Trang Chu đầu độc ư? Ăn phải bã của Trang Chu ư? Có lẽ thế. Có lẽ không. Có lẽ ai cũng một lần nằm mơ hóa bướm. Suy cho cùng, ước mơ vĩ đại nhất của loài người, là hóa thân thành một điều gì đẹp đẽ.

 

***

Embody
He’s caught a rare disease. The disease comes once several months into the year. Regardless of weather. Regardless of earth and aquatic nature. It usually comes around dusk, he starts to feel a slight fever, blurred vision, aching head, four sluggish limbs. At midnight the whole body transforms from hot to cold. He puts on gloves, puts on socks, puts on three or four layers of clothing and climbs up into bed and swaddles himself in blankets. The cold spreads from his bones, brain marrow, like the body is emitting its perpetual internal cold. The feet freeze. The teeth of two jaws clatter against each other. He trembles tremendously. Even his blood feels cold. The cold flows upstream and downstream, from foot up to head, from head down to foot, like it’s looking for a way out. He bends down, mouth foaming, tears streaming… He finds himself facing himself. He is the cold – struggling, his foot violently writhing. In the blink of an eye, the image of death scampers across his mind, as if it were the strange cold spurting out, he will not exist as he did before. At any cost, in any way, he has to break it. He resists, wants to bite his tongue to keep the cold forever inside, lying silently within him. He remembers Mother. For him she was the most giving woman in the world. The one who loved him the most, more than the N’s, more than the O’s, more than the P’s, etc. His consciousness slips out. Let it run its course. In the coma he feels the cold spreading, to the ends of his fingers, to the ends of his toes, his body is only a hollow, naked corpse, the corpse of a silkworm. He suddenly feels his two hands as two soft fragile wings, sees the seven colors of them… He flies, flies a little higher, looks back and sees the earth as the toy marble that it is. Around him is darkness like a river at night, already he is a little smaller, a little smaller, smaller until there is nothing else to compare him to – a butterfly. Why does he dream again of becoming a butterfly? Has Zhuang Zhou poisoned his head? Must he eat the shit of Zhuang Zhou? Maybe. Maybe not. Maybe someone lies down to dream of becoming a butterfly. In the end, it is man’s greatest dream to embody something beautiful.

***

P.K. was born in 1982 in Sai Gon, Vietnam. He’s living in U.S.

Kaitlin Rees is from New York and wrote one book of poetry, Language Without Color (2014), which is self-published along with other poems and translations from Vietnamese language. Earlier translations of Nha Thuyen’s poetry are published in a collection of three Vietnamese poets complied by Vagabond Press, Australia (2013).