Freedom is shriveling and consciousness has been assassinated by Phạm Vũ Văn Khoa , trans. Kaitlin Rees

“Freedom is shriveling and consciousness has been assassinated” first appeared in bilingual magazine AJAR issue 2, which is self-published in Hanoi. A few changes have been made from the original publication.

Tự do đang teo vóp và ý thức đã bị ám sát

Đêm hôm qua, hắn đã lập âm mưu để giết chết thời tính. Thời tính ẩn hiện là những con mắt luôn nhìn hắn trừng trừng. Mắt một mí, hai mí, có mí, không mí. Mắt đen, xanh, nâu đủ loại. Chúng không phải là những ảo tượng do hắn tạo ra. Chúng hiện hữu và trôi nổi khắp mọi nơi. Chúng tràn lên sô pha trong phòng khách. Giăng trên tường phòng ngủ. Chất đầy trong toilet. Hắn làm tình, thủ dâm, tiểu tiện hay thậm chí thở cũng không tránh khỏi những con mắt đó. Có mắt nhìn tựa mắt vị sếp đáng kính ở cơ quan, có mắt nhìn như mắt hồ chủ tịch in trên những tờ bạc hắn tiêu xài, lại có mắt nhìn như mắt những người tình đã đi qua đời hắn. Tình trạng này kéo dài đã bao lâu hắn không rõ. Hắn chỉ mơ hồ nhận thức được cần phải làm gì đó để chấm dứt nó. Suy nghĩ đó có thể đã lảng vảng từ tháng trước, tuần trước hoặc chỉ mới hôm qua thôi. Tại sao một người có trí nhớ rất tốt vào ban ngày như hắn về đêm trí não lại không thể nhớ tối hôm trước suy nghĩ những gì. Hắn không lý giải nổi. Việc cần làm là phải có một con dao và rạch tươm máu tất cả những con mắt xung quanh. Cảnh máu me này cũng là một biện pháp khá hay để vọng tưởng đến Un Chien Andalou mà hắn thích. Hắn loay hoay và bắt đầu tìm dao. Những con mắt di chuyển. Ngay khi hắn bước vào bếp thì vạn vạn con mắt bay tới ăn sạch trí não của hắn. Tự do và ý thức đã bị ám sát ngay khi hắn kịp nhận ra việc phải làm. Hắn ngoan ngoãn uống một cốc nước rồi đi ngủ.
Sáng nay vẫn là một sáng nhe răng cùng phố lẫy, đường xá phơi bụng và trời thì tắt ngủm nắng. Hắn vẫn luôn luôn thiếu một thứ.

***

Freedom is shriveling and consciousness has been assassinated

Last night, a man devised a plan to kill Time. Time materialized and disguised itself as eyes always watching him always glowering. Eyes of one lid, two lids, with lids, without lids. Black, green, brown eyes of every kind. They weren’t a phantasm of his mind. They existed and drifted about the place. They spread out on the sofa in the living room. Stretched along the walls of the bedroom. Piled up inside the toilet filling it. In making love, masturbating, urinating, even in breathing he could not avoid those eyes. There was an eye that had the look of the respected boss in his office, an eye that had the look of President Ho printed on the bills he spent, as well as eyes that looked like those of lovers who had passed through his life. How long this situation had gone on wasn’t clear. He had only the faint awareness that he needed to somehow end it. It’s possible this thought had been lingering since last month, last week or only just yesterday. How could a person with such a good memory in the daytime have a nighttime mind incapable of remembering a single thought from the previous evening. He didn’t get it. What he needed to do was take a knife and slash every last eye around him. The sight of this bloodshed would also be a fairly good way to delude the thinking to Un Chien Andalou, which he enjoyed. With some effort he starts to look for a knife. The eyes squirm. He steps into the kitchen and immediately thousands of eyes set about to eat and clean out his brain. Freedom and consciousness have been assassinated by the time he realizes what he should do. He obediently drinks a cup of water and goes to sleep.

This morning is still a morning with the bared teeth of a gorgeous street, the belly of road exposed and the sky unexpectedly swallowing the sun. He forever feels something lacking.

***

Phạm Vũ Văn Khoa was born in Quang Nam, Vietnam in 1984. He is living in Sai Gon, Vietnam and working for a bank.

Kaitlin Rees is from New York and wrote one book of poetry, Language Without Color (2014), which is self-published along with other poems and translations from Vietnamese language. Earlier translations of Nha Thuyen’s poetry are published in a collection of three Vietnamese poets complied by Vagabond Press, Australia (2013).