untitled letter by Nhã Thuyên, trans. Kaitlin Rees

“untitled letter” first appeared in bilingual magazine AJAR issue 2, which is self-published in Hanoi. A few changes have been made from the original publication.

thư không

mưa đêm co thắt họng những con gà không bầy đàn trong phố, tôi thức cùng bầu trời sũng ướt những dải tay ôm xiết tôi, không phải những viên đá mà những ngôi sao đang rụng găm lại trên tóc tôi sáng lên, nỗi cô quạnh ấm hơn.

cơ thể tôi dẻo dai hơn để đón nhận tình yêu nóng nảy và bất cẩn của người trút xuống bất thần, tôi đau, rất thường khi, như những người tình nông cạn và tôi không hi vọng yêu người sâu hơn nữa, chỉ bầu ngực cần mẫn ủ những chiếc lá bọn mình đã cười vang bỏ mặc trên đường và chúng chết vì rét khi tôi quay lại.

tôi trói mình gào đứt họng nơi góc nhà, nhất định chỉ cho mình tôi nghe thấy, cuống họng bật lên và miệng tôi nhảy nhót, người ở đâu, người ở đâu, rót nữa rót nữa đi những cốc bia lạnh buốt, và mình nhìn nhau chuếnh choáng một giây khắc xăm vào thịt da đang run sợ.

nếu người mãi vắng, một lát nữa thôi, tôi sẽ nằm ngủ im lìm trong rêu mốc, trùm tấm mền sũng nước, bình yên bức tường cũ kĩ ôm tôi, những chiếc lá chết rét cọ vào ngực bí mật vẽ những đường phác rời rạc, những cốc bia rỗng ngoác miệng đợi, chân ai dẫm lên vô ý những hồn phiêu dạt nép dưới con đường gạch ngói, tiếng rên khẽ, ai đang rùng mình dưới bụi trăng, con rắn nhả ra một quả tim độc, ai đó bước chân loài hổ rời khỏi rừng sâu, không gian này quá rộng để mình nghe tiếng khóc thêm một lần nữa.

chỉ mưa nhẫn nại dội xuống không thoả cơn khát cho những cổ họng kì dị những con gà không bầy đàn trong phố chốc chốc đồng loạt nhắc tôi đêm phía người chưa tàn.

***

untitled letter

night rain strangles the stray street cocks, i rise with the dripping wet hands of sky smothering me, they aren’t stones but dropping stars fastened to my luminous hair, solitude is warming.

my body can go on welcoming the hot careless love you erratically pour down, i’m hurt, quite ordinarily, like the shallow lovers and i’m not waiting for a love any deeper, it’s just that my dreary chest dutifully cherishes the leaves we abandoned in echoes of laughter on the road and that died of cold by the time i went back for them.

in a corner of the house i have bound myself to scream until my throat broke off, sure only i could hear, bursting throat and gushing mouth, where are you, where are you, more more cups of cold slick beer, and us looking at each other sloppy drunk a moment tattooing itself onto fearfully trembling skin.

if you’re gone forever, in just a bit, i’ll lie quietly in the molding moss, cover up in the blanket of water’s drip, a calm old wall to embrace, the leaves that died of cold secretly rub against my chest sketch their severed lines, the mouths of empty beer cups gaping in wait, someone steps unknowingly on wandering spirits that crouch beneath a brick tiled street, a gentle moaning, someone quivers under moon dust, a snake spits out a poisoned heart, someone steps as a tiger having left the deep jungle, this space is so immense that we cannot hear the crying again.

it’s just that the rain incessantly pours down without wetting the gross thirsty throats of stray street cocks whose chorus calls back the night by your side that has still not faded.

***

Nhã Thuyên was born in northern Vietnam and has authored several books of poetry and short fiction including Writing (2008), The Pinky (2011), The Edge of the Abyss (2011), The Transparent Green of Grass (2012). Her series of essays, Underground Voices (2011-2013), sponsored by the Arts Network Asia, examines marginalization in Vietnamese contemporary poetry and the avant-garde poets of its Post-Renovation period. These essays are currently being translated for publication. Translations of her poetry appear in a collection of three Vietnamese poets by Vagabond Press (2013). Nhã Thuyên is also an amateur filmmaker, experimenting with poetry in other mediums. She currently co-edits AJAR, a bilingual literary and art journal based in Hanoi.

Kaitlin Rees is from New York and wrote one book of poetry, Language Without Color (2014), which is self-published along with other poems and translations from Vietnamese language. Earlier translations of Nha Thuyen’s poetry are published in a collection of three Vietnamese poets complied by Vagabond Press, Australia (2013).